Không đề
Anh ngồi nắn nót câu thơ.
Quên thời gian tróng ngồi trơ trơ buồn.
Cho hồn trôi dạt mây tuôn.
Gieo vần, gieo chữ để nương dóc đời
Dóc đời đổ xuống… rụng đời
Câu thơ dính lại chút hơi hướm người.
Say
Sầu quê lắc mãi càng sầu
Uống ly rượu lắc cái màu nhớ nhung
Đâu say vì rượu mấy chung
Hồn say cố xứ tự dưng gục đầu
No comments:
Post a Comment